Tôi ấn tượng nhất về sự chân thành toát ra từ sư Minh Tuệ. Sư có phải thực sự một thánh nhân hay không, chưa ai có thể chắc chắn, nhưng khó ai có thể không nhìn ra sự giản dị và trung thực trong từng cử chỉ, lời nói của sư. Đôi mắt ấy của sư ngay khi nhìn vào trong tôi đã nảy sinh ngay một sự cảm mến và tin cậy. Nhờ truyền thông đại chúng mà những người dân Việt Nam như tôi, và cả người dân trên khắp thế giới đã biết đến sư. Mười ba hạnh đầu đà sư nghiêm trì đã khiến lòng người cảm động. Đức hạnh của sư như một tấm gương để chúng sinh nhìn vào học tập, đồng thời trở thành một tiêu chuẩn để phân định đâu mới thực sự là một tu sĩ Phật giáo chân chính. Đến cả tính mạng sư cũng đã không còn vướng bận chứ đừng nói gì tới tiền bạc hay danh vọng. Liệu con đường tu hành khổ hạnh như thế có thật sự dẫn tới sự chứng ngộ chấm dứt mọi khổ đau? Câu hỏi đó ta hãy tạm gác sang bên mà dành một sự kính ngưỡng trước nghị lực phi thường của sư suốt 6 năm tu hành trong cô độc. Tuy nhiên cũng có rất nhiều người vì không hiểu được lý tưởng cao đẹp của những tu sĩ theo đuổi, nên khi nhìn thấy những người như sư đi khất thực đã sinh ra thái độ kỳ thị, coi khinh. Những con mắt hạn hẹp đó chỉ nhìn thấy một kẻ xin ăn, chứ đâu thấy được ẩn sâu dưới tấm áo chắp vá kia là một tâm hồn cao thượng nhường nào. Không có một chí hướng lớn lao, một niềm tin sắt đá về con đường mình đi thì làm sao một người có thể tu hành nổi nổi hạnh đầu đà. Sư bây giờ đã lui vào rừng sâu để tránh đám đông ngoài kia. Trong số đó, rất nhiều người vì ngưỡng mộ sư mà tìm tới, nhiều người đến chỉ vì tò mò, và cũng nhiều kẻ chỉ lợi dụng hình ảnh sư mà trục lợi. Riêng tôi, chỉ đơn giản nhớ nghĩ đến sư như một sự kết giao đạo hữu trong tâm tưởng. Mặc dù từ lâu rồi tôi đã có con đường riêng của mình, chẳng hướng tới một sự chứng ngộ vĩ đại gì, mà chỉ gắng làm sao sống tốt trong đời này, như một con người bình thường nhất. Cái chung, giữa tôi và sư, có lẽ chỉ là ở một niềm khát vọng tương đồng: sự hướng thượng đến một trạng thái tinh thần cao đẹp và viên mãn. Mỗi người sẽ có một hình dung riêng mình về cái nơi thiêng liêng đó, và cũng sẽ có phương cách riêng để đạt tới, nhưng trên hết cả vẫn chỉ là niềm mong mỏi về một đời sống thực sự hạnh phúc. Dẫu rằng, tôi không biết vì sao mình tới thế giới này, nhưng bởi tôi biết mình muốn sống thế nên sẽ chọn lựa để sống sao cho trọn vẹn một kiếp người.
Cần phải đọc đi đọc lại nhiều lần để thấy được cốt lõi tư tưởng của Krishnamurti trong cuốn "Trường học không sợ hãi" này. Những điều mà ông nói gây cho ta cảm giác đồng tình ngay từ ban đầu, nhưng một khi ta muốn đi tới một hiểu biết rốt ráo thì ngay lập tức trí óc ta trở nên mơ hồ. Ta tưởng mình hiểu, nhưng thật ra không hiểu gì cả. Hoá ra, để nhìn cho thấy cái đúng, ta buộc phải thấy những quan niệm sai lầm ông mắc phải. Gỡ bỏ những rối rắm do cái nhìn sai lệch tạo ra, ta sẽ thấy rõ ngay cái gì có giá trị chân lý. Khó tránh được việc tự ngờ vực bản thân khi ta dám phản biện lại tư tưởng của một nhà hiền triết có tầm ảnh hướng lớn như Krishnamurti, nhưng một khi đã nhìn ra thì ta không thể nào không nói. Sự thật thì luôn ở đó trần trụi, chỉ là ta không thấy, hoặc không dám tin. * Giáo dục trong quan điểm của Krishnamurti là thứ giáo dục được hợp nhất với tâm linh. Nhưng ta cần phải thấy hợp nhất không có nghĩa đánh đồng. Tâm...
Comments
Post a Comment