Skip to main content

VỀ NGHỆ THUẬT VIẾT: Ý THỨC VỀ SỰ HIỆN DIỆN CỦA KẺ KHÁC VÀ ẢNH HƯỞNG CỦA NÓ LÊN CÁCH VIẾT

Viết, giống như trò chuyện, về cơ bản đều là sự truyền đạt thông tin giữa ta và người. Bởi có kẻ khác ta ấy mà nảy sinh ra nhu cầu để nói ra, và cũng chính sự có mặt của kẻ khác ảnh hưởng quyết định lên cách ta nói, hay viết. Có ba cấp độ giao tiếp mà mỗi cấp độ cần một cách nói riêng: nói cho chính mình, nói cho một nhóm người, và nói cho một toàn thể rộng lớn không xác định. 


Sự khác biệt đầu tiên nằm ở cách xưng hô. Nói cho chính mình, ta có thể loại bỏ hoàn toàn chủ thể “tôi” ra khỏi văn bản, bởi khi đó, ta chính là kẻ đang chứng kiến cái ta viết rồi. Ví dụ một đoạn nhật ký sau: 


Đêm tháng sáu, nằm nghe những bản nhạc không lời tuyệt vời của Chad Lawson. Một sự tình cờ gặp gỡ; trái tim dạt dào ngây ngất. Tựa như, nhưng sâu hơn âm nhạc của Yiruma hay Kevin Kern. Hình dung ra mình đang ngồi trong một tòa biệt thự cổ vào một buổi sớm thu. Nắng vàng nhẹ hắt bóng qua ô cửa sổ. Ngoài kia là hồ nước mênh mông và mặt đất ngập màu xanh non của cỏ. Nhắm mắt lại, tận hưởng phút giây dịu êm. Quá khứ đã lùi xa, trút bỏ những gánh nặng, trở về sống thật với lòng mình, tự nhiên và yên vui.” 


Không có ai khác ngoài chủ thể “tôi” ở đây, vì thế, cũng không cần nhắc tới bản thân. Ta biết điều ta đang viết ra là nói tới chính mình. Ai đang nhắm mắt lại, tận hưởng những phút giây? Là ta. 


Bây giờ, ta thử viết cũng trải nghiệm trên, nhưng trong bối cảnh đang nói chuyện với một người hoặc nhóm người nào đó. Không chỉ cách xưng hô, mà cả nội dung và cách thức cũng sẽ phải khác đi. 


Gần tới nửa đêm, tôi nằm thật yên trong căn phòng riêng, thả hồn trôi theo những bản nhạc piano tuyệt vời của Chad Lawson. Bốn năm sống trong căng thẳng, cuối cùng tôi cũng biết mình sai ở đâu. Lâu lắm rồi tôi mới được nghỉ ngơi trọn vẹn; nghĩ tới những ngày tháng dịu êm phía trước lòng tôi tràn ngập niềm hạnh phúc.” 


Có thể thấy trong đoạn văn thứ hai, cảm xúc đã được tiết chế hơn và cách hành văn logic hơn. Đoạn văn đầu, ta có thể nói ra trải nghiệm của bản thân theo một cách rất mơ hồ: “trút bỏ gánh nặng, trở về sống thật lòng mình, tận hưởng phút giây êm đềm”. Cách viết này trong bối cảnh độc thoại là hợp lý bởi vì khi đó ta đã tự biết cụ thể mình đang ra sao, cái nói ra chẳng cần chi tiết, một vài nét phác họa là đủ để tóm được cái ý tứ kia. Nhưng trong bối cảnh đang viết cho người khác đọc ta buộc phải tập trung hơn, dùng cách diễn đạt khác thì mới có thể đạt tới cái mục đích. 


Thử chuyển sang cái bối cảnh rộng lớn không xác định, ta sẽ thấy còn khác biệt nhiều nữa. Những trải nghiệm cá nhân vẫn có mặt, nhưng đã khác đi: chúng tan biến vào những tri thức mang tính phổ quát. Hãy xem đoạn văn sau:


Sau bao năm, tôi cũng tìm lại được niềm hạnh phúc trong mình. Ngay khi tôi hiểu ra đã sai ở đâu và sống theo lẽ phải, cõi lòng tôi tự nhiên được yên vui. Dạy học, mục đích sau cùng đâu phải là giúp học trò đạt điểm số thật cao.Tôi không hiểu lẽ đó, nên cứ mù quáng cố gắng vì trò, để rồi đánh mất mình. Động cơ sai, dẫn tới hành động sai, và vì thế mà đau khổ. Cho tới khi tinh thần hoàn toàn kiệt quệ, nhìn lại tôi mới thấy bản thân đã từ bao giờ chẳng còn bất kì niềm vui và hứng thú nào, ngày ngày giảng dạy nhưng chỉ như một cỗ máy vô tri.” 


Ở đây, ta thấy những trải nghiệm có tính nhất thời đã nhường chỗ cho những diễn tả tổng quan; sự lý giải trở nên quan trọng và thiết yếu. Khi ta hướng mình tới toàn thể, trường nghĩa của ngôn ngữ ta nói dường như cũng trở nên phổ quát: nói chuyện của ta mà như nói câu chuyện chung của tất cả. 


Trong sự tự đối thoại, viết, ta không cố làm rõ điều gì, con chữ chỉ như một sợi dây mỏng manh nối kết ta với chiều sâu thẳm của kinh nghiệm. Không cần một trật tự nào, mọi thứ viết ra ngẫu hứng, rời rạc, giản lược; gợi mở thay vì diễn giải. Trong sự đối diện với đám đông, ta lại viết như thể đang kể một câu chuyện. Cũng là những kinh nghiệm ấy, nhưng ta chọn lọc, tổ chức, sắp xếp sao cho có trọng điểm và diễn giải phù hợp, vì người khác đâu có cái trải nghiệm như ta. Cuối cùng, ta chuyển mình sang tâm thế trò chuyện với toàn thể, nơi đây dường như ta không còn đối diện với một con người cụ thể nữa: chỉ có ta và sự thật. Ở cấp độ này, trải nghiệm riêng trong ta trở thành một phần của sự thật khách quan, cái riêng hòa nhập vào cái chung, cái bề mặt hòa nhập vào cái cốt lõi. Ở cấp độ đầu tiên, chỉ có ta. Ở cấp độ thứ hai, ta dự phần vào với mọi người nhưng ta vẫn là cái ta riêng biệt. Ở cấp độ cuối cùng, ta và mọi người trở thành một cái TA hợp nhất. 


Comments

Popular posts from this blog

ĐỌC SÁCH: “TRƯỜNG HỌC KHÔNG SỢ HÃI” - J. KRISHNAMURTI

Cần phải đọc đi đọc lại nhiều lần để thấy được cốt lõi tư tưởng của Krishnamurti trong cuốn "Trường học không sợ hãi" này. Những điều mà ông nói gây cho ta cảm giác đồng tình ngay từ ban đầu, nhưng một khi ta muốn đi tới một hiểu biết rốt ráo thì ngay lập tức trí óc ta trở nên mơ hồ. Ta tưởng mình hiểu, nhưng thật ra không hiểu gì cả. Hoá ra, để nhìn cho thấy cái đúng, ta buộc phải thấy những quan niệm sai lầm ông mắc phải. Gỡ bỏ những rối rắm do cái nhìn sai lệch tạo ra, ta sẽ thấy rõ ngay cái gì có giá trị chân lý. Khó tránh được việc tự ngờ vực bản thân khi ta dám phản biện lại tư tưởng của một nhà hiền triết có tầm ảnh hướng lớn như Krishnamurti, nhưng một khi đã nhìn ra thì ta không thể nào không nói. Sự thật thì luôn ở đó trần trụi, chỉ là ta không thấy, hoặc không dám tin. *                Giáo dục trong quan điểm của Krishnamurti là thứ giáo dục được hợp nhất với tâm linh. Nhưng ta cần phải thấy hợp nhất không có nghĩa đánh đồng. Tâm...

CHAT với CHATGPT: LỊCH SỬ VÀ XÃ HỘI HỌC

Tiếp tục nói chuyện với Chat GPT để hiểu sâu hơn sự phân chia giai cấp trong xã hội. Cuối cùng, câu chuyện đi tới sự bàn luận tổng quát về hai lĩnh vực xã hội học và lịch sử. Chat GPT chẳng những có thể trả lời câu hỏi, mà còn có thể đưa ra đánh giá, phê bình một quan điểm. Được hỏi, và đưa ra quan điểm bản thân một cách tự nhiên cảm giác thực sự thú vị. Cuối buổi Chat GPT còn tổng kết lại toàn bộ những chủ đề chính và in thành văn bản để mình tiện đọc lại. Còn nhiều điều thật bất ngờ. 1. Tôi muốn tiếp tục chủ đề của chúng ta. Chắc chắn rồi! Bạn muốn thảo luận thêm về khía cạnh nào của chủ đề tầng lớp tri thức? Bạn có câu hỏi cụ thể nào không? 2. Sự phân biệt ra các tầng lớp hay giai cấp có phải là cách mà ta xác định cơ cấu xã hội hay tổ chức xã hội? Đúng vậy, sự phân biệt ra các tầng lớp hoặc giai cấp là một trong những cách để xác định và hiểu cơ cấu xã hội hoặc tổ chức xã hội. Đây là một phương pháp quan trọng trong xã hội học để phân tích cách mà xã hội được cấu trúc và hoạt động....

DẠY HỌC: BIẾT NÓI LỜI TỪ CHỐI

Năm học này, tôi làm các bài kiểm tra đánh giá chất lượng đầu vào, nhất định không nhận dạy các học sinh quá kém. Trong thực tế giảng dạy, tôi đã gặp không ít các trường hợp học sinh gần như không biết gì cả. Có học sinh lớp 6 không thuộc bảng cửu chương, có học sinh lớp 9 không biết rút gọn đa thức,...Trước thấy thương các em kém quá mà cả nể nhận dạy, nhưng sau cùng các em hoặc tiến bộ quá chậm, đi thi vẫn cứ quanh quẩn điểm hai, ba hoặc không thì phụ huynh lại cho nghỉ học giữa chừng. Dạy hoài công mà tôi còn tự chuốc thêm bao mệt mỏi. Đối với các học sinh mà đầu óc “trắng xoá" như thế, tôi buộc phải dạy một chương trình riêng. Nhưng bây giờ, mở thêm lớp dạy thêm mình các em thì tôi không có đủ thời gian, và cũng chẳng biết phải lấy học phí như nào. Còn dạy chung các em với các bạn khác thì tôi vừa phải dạy cho lớp, vừa phải tách các em riêng ra để dạy bài tập cơ bản. Giá như sức học các em tốt chút thì chẳng nói, đằng này do tiếp thu chậm, cứ học hôm trước hôm sau quên, cộng t...